TIN TỨC
[DỰ ÁN] NHỮNG CUỘC TRÒ CHUYỆN NHỎ
BƯỚC CHẠY CỦA THỜI GIAN – ÁP LỰC ĐỒNG TRANG LỨA – AI CŨNG CÓ MỘT NGỌN ĐÈN ĐỂ TOẢ SÁNG
Xin chào, mình là Gia Vy đây! Hôm nay lại là những chia sẻ khác mà mình muốn gởi đến tất cả mọi người.
Có những khoảnh khắc tưởng chừng bình thường nhưng lại để lại vết xước nhỏ sâu trong tâm hồn. Một buổi chiều như bao ngày khác, tôi trở về nhà sau một tuần học tập mệt mỏi. Theo thói quen, tôi mở điện thoại lướt mạng xã hội. Và rồi, một tấm hình khiến tôi dừng lại—người bạn cũ khoe tấm bằng IELTS 8.0. Kéo xuống một chút, lại thấy tin học bổng du học của một người bạn cùng tuổi. Căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt. Tôi nhận ra mình vẫn chưa đủ dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn, vẫn loay hoay với những môn học khó nhằn, vẫn trăn trở giữa những lựa chọn trường, chọn ngành khi năm cuối cấp đang đến gần. Một tiếng thở dài buông ra khi tôi tự hỏi: “Mình đã làm được gì?”
Áp lực đồng trang lứa — cụm từ tưởng xa lạ nhưng lại quá quen thuộc. Thành công của bạn bè, đáng ngưỡng mộ là vậy, nhưng đôi khi lại vô tình trở thành tấm gương phản chiếu nỗi tự ti của chính bản thân tôi.
Nhưng liệu chúng ta có đang đánh đổi quá nhiều? Khi mải miết chạy theo nhịp điệu của người khác, ta vô tình lãng quên bản nhạc của riêng mình. Tôi từng xem “tiếng Anh” là điểm yếu và không ngừng ép bản thân phải giỏi hơn chỉ vì sợ bị bỏ lại phía sau. Nhưng rồi tôi nhận ra, điều đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là đánh mất bản thân trong vòng xoáy so sánh.
Mỗi lần tự hỏi “Tại sao mình không được như họ?”, tôi vô tình phủ nhận những nỗ lực thầm lặng của chính mình—những đêm thức khuya ôn bài, những lần mạnh dạn đứng dậy sau vấp ngã, hay đơn giản là một nụ cười dành cho ai đó vào ngày họ buồn nhất. Tôi nhận ra dường như đích đến không chỉ đo bằng điểm số hay học bổng mà là khi ta dám sống đúng với bản thân, trân trọng hành trình của chính mình, dù nó chưa hoàn hảo.
DIỄM TRINH
Tôi từng nghĩ rằng Diễm Trinh – cô bạn cùng lớp – một người có thành tích đáng nể, chắc hẳn chẳng có áp lực nào cả. Nhưng rồi sau một buổi trò chuyện, tôi chợt nhận ra: khi ta càng nỗ lực, áp lực lại càng lớn.
Trinh tâm sự rằng trước đây, Trinh cũng từng ganh tị với những tài năng của bạn bè đồng trang lứa, có bạn giỏi rất giỏi thể thao, có bạn có điều kiện kinh tế tốt. Nhưng rồi, Trinh nhận ra rằng mỗi người đều là một bản thể riêng biệt. Thay vì so sánh bản thân với người khác, Trinh chọn cách tập trung phát triển những khả năng của chính mình.
Nhưng có lẽ điều khiến Trinh lo lắng hơn cả không phải là điểm số hay thành tích, mà là nỗi sợ không kịp thành công khi tuổi của mẹ ngày càng lớn.
“Vì chỉ có mình mẹ, nên mình sợ lắm,” Trinh nói.
Gần đây mình thấy trên mạng xã hội có một câu chuyện truyền cảm hứng rất lớn cho những người trẻ đang chênh vênh. “Sáng nay, khi đang đánh răng, tôi bỗng có một ý nghĩ: Nếu cuộc đời là một ngày, thì 25 tuổi sẽ là mấy giờ? Tôi tính thử, hóa ra là 7:30 sáng. Trời ơi, phát hiện này làm tôi phấn khích quá!” Vậy tức là chúng ta còn nhiều thời gian để cố gắng rất nhiều. Nhưng đối với Trinh, Trinh có một áp lực vô hình để chăm lo cho mẹ, mong mẹ có thể chứng kiến được sự thành công của chính mình.
Nhìn vào Trinh, ai cũng nghĩ những dự án từ nhỏ đến lớn mà ban ấy từng thực hiện hay những thành tích học tập xuất sắc ở tuổi này thật đáng ngưỡng mộ. Nhưng không ai ngờ, trên đôi vai nhỏ ấy, lại chứa đựng những tâm tư khó nói thành lời. Trinh mong mỏi mình có được một dấu ấn của tuổi 17, một dấu ấn để làm bước đệm cho sự trưởng thành vào mai sau.
Câu chuyện của Trinh khiến tôi nhận ra rằng thành công không phải là một đích đến, mà là một hành trình không ngừng phát triển. Khi ta đạt được một cột mốc, ta lại phải tìm kiếm một mục tiêu cao hơn để theo đuổi. Dù bạn đang ở vị trí nào đi chăng nữa, ai cũng có những áp lực của riêng mình. Điều quan trọng là đừng để áp lực trở thành gánh nặng, hãy biến nó thành động lực để bước tiếp.
THUỶ HOÀNG
Mỗi người đều mong muốn bản thân mình tỏa sáng, và Thủy Hoàng cũng vậy. Cậu ấy là một người tài năng với trí tuệ sắc bén, có thể xoay rubik với tốc độ đáng kinh ngạc. Nhưng đằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ ấy, ít ai biết rằng Hoàng cũng mang trong mình những áp lực không chỉ từ học tập mà còn từ thể thao và cuộc sống.
Hoàng luôn muốn tham gia các hoạt động thể thao như bóng đá, bóng rổ, nhưng có lẽ những cơ hội ấy lại không mỉm cười với cậu. Hoàng tâm sự rằng nhiều lúc rất buồn vì lớp không đủ người để lập đội, hoặc vì bản thân chưa đủ giỏi dù đã cố gắng rất nhiều. Mỗi lần trên sân bóng, nhìn những bóng lưng ở trên sân, Hoàng lại khao khát mình cũng đang chạy trên đường đua đó, để được toả sáng. Mỗi cơ hội đến, cậu ấy như đang cố gắng chớp lấy một lần để được đứng trên sân.
Điều khiến tôi khâm phục nhất ở Hoàng không phải là khả năng xoay rubik siêu phàm, mà là cách cậu ấy đối diện với cuộc sống—luôn mạnh mẽ, luôn trân trọng những gì mình có.
VÀ…
Tôi nhận ra rằng, tỏa sáng không có nghĩa là đứng trên sân khấu lớn hay ghi bàn thắng quyết định. Đôi khi, sự tỏa sáng đến từ việc biết hài lòng với hiện tại và không ngừng nỗ lực mỗi ngày.
Mỗi người đều có một hành trình của riêng mình. Không ai có xuất phát điểm giống nhau, nhưng điều quan trọng nhất là dù đi nhanh hay chậm, chỉ cần không bỏ cuộc, ta vẫn đang tiến về phía trước. Và rồi, ở một thời điểm thích hợp, ánh sáng của mỗi người sẽ tự khắc được nhìn thấy.


