TIN TỨC
Xin chào mọi người, mình là Gia Vy!
Tiếp tục với dự án “Những cuộc trò chuyện nhỏ” – nơi mình ghi lại những câu chuyện đời thường đầy ý nghĩa từ những con người thầm lặng trong trường. Hôm nay, mình muốn chia sẻ với các bạn về một người phụ nữ đặc biệt – người mà chúng ta vẫn thân thương gọi là “Má Tiến”. Bạn sẽ ngạc nhiên khi biết được một điều nhỏ bé bạn có thể làm mỗi ngày lại có thể thay đổi cuộc sống của má nhiều đến vậy…
Món quà cho Má Tiến: Một chút trách nhiệm, vạn phần yêu thương
Môi trường nội trú của chúng ta luôn sạch sẽ, thơm tho. Bạn có bao giờ dừng lại và tự hỏi, nhờ đâu mà được như vậy không? Đó chính là nhờ những bàn tay cần mẫn của những người phụ nữ mà tụi mình vẫn gọi thân thương là “má” — các cô phụ trách vệ sinh trường. Không phải mẹ ruột, nhưng họ đã trở thành những người mẹ thứ hai trong hành trình xa nhà của chúng ta.
“Má Tiến” — tên gọi thân thương mà tất cả học sinh nội trú dành cho người phụ nữ luôn âm thầm chăm sóc không gian sống của chúng tôi. Chiều hôm đó, tôi vô tình trò chuyện với má. Giữa những câu chuyện đời thường, tôi hỏi: “Má về thăm nhà mấy lần mỗi năm ạ?”. Câu trả lời của má làm trái tim tôi chợt chùng xuống: “Có khi hai năm má mới về một lần, mà cũng phải xem năm đó má có dư dả tiền không đã”. Giọng má nhẹ nhàng, nhưng tôi cảm nhận được nỗi đau đáu nhớ nhà trong đó.
Có những năm má không đủ điều kiện để về quê, không có cơ hội thắp cho ông bà một nén nhang, thăm mộ người thân. Nghe má kể mà lòng tôi chợt xót xa. Tôi chợt tự trách bản thân: mình có bao nhiêu kỳ nghỉ, vậy mà nhiều lần còn chẳng ưu tiên về nhà, trong khi má Tiến lại chẳng có sự lựa chọn nào khác. Chỉ vì cuộc mưu sinh nơi đất khách, má đã đánh đổi những giây phút đoàn tụ mà nhiều người trong chúng ta vẫn đang có.
“Khi được các con gọi má, má thấy mình có trách nhiệm hơn rất nhiều,” má chia sẻ với ánh mắt ấm áp. Má kể về kí ức với các anh chị lớp 12 năm ngoái, nhớ lắm, vì khi đã quá quen với nhau rồi, đến lúc chia xa sao mà khó chấp nhận. Với má, khi được tụi mình quấn quýt bên cạnh, má lại thấy như có một đàn cháu nhỏ để yêu thương. Đối với những đứa trẻ xa nhà như tụi mình, có một người má chăm lo, hỏi han mỗi ngày là một điều may mắn khó tả.
Điều làm tôi suy ngẫm nhiều nhất là khi má Tiến chia sẻ về công việc hàng ngày. “Có ngày các bạn chỉnh chu thì má dọn dẹp rất nhanh, được nghỉ thêm tí,” má kể, “nhưng cũng có ngày mấy đứa ham chơi, chạy vội vào lớp, quên hộp sữa, có khi sáng dậy vội quên cái áo, hoặc quên cả xả nước…” Má cười hiền: “Toàn là đám con nít má thương, kệ đi, cho nó chơi thoải mái, má làm thêm tí cho sạch sẽ.”
Từ chiếc áo vắt vội trên ghế đến hộp sữa bỏ quên, từ việc quên tắt đèn đến những tờ tiền lẻ trong túi quần má phải cẩn thận lấy ra trước khi giặt — tất cả đều được má chăm sóc với sự tỉ mỉ và trách nhiệm như chính con mình. Vậy mà má chưa bao giờ than thở hay trách móc. Má vẫn cười hiền, vẫn nhặt lên từng món đồ, lau dọn từng vết bẩn như thể đó là việc của má, chứ không phải trách nhiệm của chúng tôi.
Tôi chợt nhận ra rằng yêu thương không chỉ là những lời nói ngọt ngào, mà còn nằm trong từng hành động có trách nhiệm. Mỗi người chỉ cần nhặt lên chiếc vớ rơi dưới sàn, xếp gọn sách vở trước khi rời phòng, không vứt đồ ăn dở vào thùng rác chung, hay nhắc nhở nhau giặt đồ đúng giờ, đúng nơi quy định. Những điều tưởng chừng đơn giản với chúng ta, lại chính là cách bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc nhất với các má.
Chỉ cần ý thức thêm một chút, nhắc nhau thêm một chút, cẩn thận thêm một chút, thì má Tiến, má Hiền sẽ đỡ vất vả hơn rất nhiều.
ATY là gia đình, ký túc xá này là nhà chung của tất cả chúng ta, và giữ gìn nó không chỉ là trách nhiệm của má, mà là của mỗi người trong chúng ta. Đôi khi, yêu thương chính là biết nhận ra trách nhiệm của mình và thực hiện nó một cách trọn vẹn. Vì má đã cho chúng ta tình thương của người mẹ, thì chúng ta cũng hãy đáp lại bằng trách nhiệm của những đứa con.
Hãy bắt đầu từ hôm nay — với một chút trách nhiệm, để má bớt vất vả; với một chút yêu thương, để ngôi nhà chung của chúng ta trở nên ấm áp hơn.

