TIN TỨC
KÝ ỨC VỀ ATY – NGÔI NHÀ TÔI VẪN NHỚ
Trước đây, tôi không để ý nhiều, nhưng sau khi học đại học ở xa xứ, tôi mới nhận ra rằng ATY đáng quý với tôi đến vậy. Điều này tôi nghĩ có lẽ nhiều người cũng vậy, mình thường không chú ý đến hiện tại, chỉ khi là quá khứ rồi mới nghĩ ngợi, tiếc nuối. Tôi nhận thấy nỗi nhớ khi học ở khuôn viên trường ATY cũng như là nỗi nhớ nhà sau một hành trình dài. Những ngày ở giảng đường đại học, ở nơi đất khách quê người không thể thay thế những ngày kỉ niệm của tôi có được tại ATY.
Tôi còn nhớ ngày đầu bỡ ngỡ khi vào lớp 10 ở một môi trường mới, lần đầu tiên tôi học tại một nơi xa nhà đến vậy. Lúc đó tôi sống ở quận 1 nên tôi phải ở kí túc xá, cảm giác rất lạ và đáng sợ. Giờ nghĩ lại thấy lúc đó thật trẻ con, non nớt. Và rõ ràng, nhờ thời gian xa nhà sớm đó, ở ký túc xá sớm, phải tự lập sớm… nhưng mà tôi có thể làm quen với kí túc xá ở nước ngoài. Chính ATY đã rèn luyện tôi vượt qua nỗi sợ xa nhà đó.
Những ngày học tối với thầy cô bạn bè, ôn tập kiểm tra trước các kì thi là những ngày vui vẻ nhất của tôi. Học buổi tối đến 8 giờ rồi học ca 2 tới 10 giờ, ca 3 tới 11h30 mà không phải quan tâm đến tiền thuê, tiền trả cho giáo viên khi họ hỗ trợ thêm, kèm cặp thêm, không phải nghĩ ngợi đến tiền ăn hằng tháng và tiền học. Thực ra bây giờ tôi thấy lúc đó như đang học ở nhà vậy. Học ở ATY không phải là bắt buộc học sinh phải gò bó theo một khuôn khổ nào cả, khi học thì phải tự chủ động và phải ôn kĩ càng, nhờ vậy mà tôi mới làm quen với cách học ở đại học – tự giác, chủ động, tự nghiên cứu, tự thiết lập kế hoạch…
Tôi nhớ các thầy cô và bạn bè của tôi tại Việt Nam, những con người này đã cho tôi nhiều kỉ niệm đẹp tại ngôi trường mà tôi coi là nhà. Tôi cảm thấy sự quan tâm, lo lắng, hỗ trợ đó thật khó để có được khi ta lớn lên, làm người lớn. Tôi cũng muốn cảm ơn các cô chú nhà bếp (tụi tôi hay gọi là các má) đã làm những món ăn tôi ăn hàng ngày và những cô chú lao công, bảo vệ đã quan tâm hỏi han chúng tôi dù cả ngày họ đã làm việc vất vả. Học ở đại học đã mở mắt cho tôi thấy công việc nấu ăn cho hàng trăm học sinh, dọn dẹp cái hành lang, kệ sách khó đến nào, những con người đó giúp tôi nhìn lại kỉ niệm tại cấp 3 thật đẹp và trọn vẹn.
Tôi yêu trường cấp 3 của tôi, tôi không thể yêu cầu gì hơn từ ngôi trường này, ATY sẽ luôn nằm trong tim tôi và tôi sẽ luôn nhớ về những kỉ niệm này như những kỷ niệm đẹp đẽ nhất!
Trần Minh Trí- 12TN1 – Đại học Toledo, Ohio
