TIN TỨC
[TỰ NHIÊN NHỚ, TỰ NHIÊN MUỐN VIẾT] ATY VÀ HÀNH TRÌNH LỚN LÊN TRONG TỪNG BÀI HỌC
Người ta lớn lên không chỉ vì thời gian trôi đi, mà vì trong lòng có điều gì đó đã từng va vấp, từng thấm sâu, từng ở lại. Tôi đã đi qua một quãng đời học sinh như những cơn gió đầu mùa thổi ráo riết, mải miết giữa thế giới của chữ nghĩa, lý tưởng, trang sách, vệt mực và cả những hoài nghi ẩn hiện bất chợt trong tâm tư. Nhưng có một nơi đã níu bước tôi lại, để chính tôi không băng qua cuộc đời mình quá vội-đó là ATY.
Ở nơi ấy, tôi không chỉ học cách trả lời chính xác cho những câu hỏi của bài kiểm tra, mà học cách hỏi lại chính mình, tự vấn mình về trách nhiệm của một người con, người học trò. Những bài giảng của Thầy, Cô mà tôi nghe đều giúp cho tôi hiểu giá trị của lòng biết ơn. Điều đó đã đánh thức trong tôi những ý nghĩ về việc mình nên làm để xứng đáng với những gì mình đang có, sự chăm sóc của Mẹ, sự thừa hưởng tri thức từ Thầy, Cô và những người đi trước. Thầy Phú không dạy tôi cách làm một bài toán chuyên thật nhanh, hay cách bấm máy tính thật ảo diệu để “xuất sắc” trong những cuộc thi, nhưng Thầy đã dạy tôi biết thức dậy đúng giờ, học với ý thức đang sống, kỷ luật, và trưởng thành là chính mình chứ không phải biến thành một bản sau nào đó.
ATY không giảng những bài học đạo đức như những cuốn sách xuống màu thời gian ,toàn chữ, mà chính nơi đây đã cho tôi những chuyến đi thực tế để thấu hiểu sự khó khăn trong từng mảnh đời bất hạnh. Chính những chuyến thiện nguyện là hạt giống thiện lành gieo vào mảnh đất tâm thức về sự cho đi, thấu cảm và sống tốt đẹp, biết trân quý những điều giản dị dù rất nhỏ để làm nảy mầm lòng lương thiện lặng lẻ và như chẳng ai bảo nó mọc nhưng đủ sức sống, nhựa sống chứ không hô hào, khẩu hiệu. Ví thế, tôi cảm nhận những gì mình cho đi sẽ không làm mình ít đi mà làm mình nhẹ hơn. Nhẹ ở tâm, nhẹ trong lòng. Chính cái “nhẹ” đó giúp tôi đi xa, “đi thật xa để trở về” .Đằng sau mỗi cuộc đăng trình là mỗi một lần trải nghiệm về đời, để là một lần tôi có cái nhìn khác cho từ “sống”. Cuộc đời mình hãy “sống” chứ đừng chỉ là “tồn tại”.
Ngày còn nhỏ, tôi cứ nghĩ sự tử tế là của người lớn, của những người “đi thật xa” và “đã trở về” nhưng hoá ra nó khởi nguồn từ những việc nhỏ. Thầy Hạ thường dặn tôi, ai cho con cái gì, con cũng cần nhận bằng hai tay và phải cảm ơn dù người đó bằng hay nhỏ tuổi hơn con. Tôi thực hành nó nhưng cũng chẳng đặt câu hỏi tại sao phải như vậy, cho đến khi mỗi lần tôi làm nó thành một thói quen nhưng không thấy xấu hổ, mà thấy mình “người” hơn. Một điều quan trọng hơn, sự tử tế thật sự nó rất phi thường, không chỉ vì tôi được học ở ATY, mà các Thầy Cô đã giúp tôi nhận ra việc bảo vệ nó, duy trì nó là điều quan trọng hơn. Đó cũng điều mà Thầy Sơn chia sẻ “Một đứa trẻ tử tế là điều phi thường – và phi thường hơn nữa là khi ta đủ tinh tế để bảo vệ sự tử tế đó khỏi ống kính của một sân khấu đông người.”
Đối với riêng tôi, ATY không chỉ là nơi tôi đến để học chữ, mà còn là nơi tôi học để làm người. Tôi đã học cách sống tử tế dù không ai nhìn, học cách giữ lời hứa khi không ai nhắc, và học cách tiến bước trên đường đời bằng chính lực và đôi chân của mình. Chính nơi đây, tôi chợt thấy lòng lương thiện không phải một tấm bằng cấp mà ai đã chứng nhận, mà nó là sự bằng lòng của mình, khi tạo niềm vui cho mình bằng niềm vui từ người khác.
Trần Vĩnh Nguyên – 12TN1 – Sinh viên ĐH Bách Khoa (chuyên ngành Quản lý Công Nghiệp).
#aty#atyschool#hethonggiaoducATY
