TIN TỨC
[TỰ NHIÊN NHỚ, TỰ NHIÊN MUỐN VIẾT] – GỬI ATY – NƠI TÔI GỌI LÀ NHÀ
ATY thân thương,
Hôm nay là một ngày dài, sau nhiều giờ ở giảng đường đại học, tâm trạng suy tư, chợt nhận ra chỉ mới rời xa ATY hơn nửa năm mà cứ ngỡ thời gian đã trôi qua lâu lắm.
Bất chợt tôi lại nhớ như in những ngày đầu tiên chập chững bước vào đây là một cô bé rụt rè, không dám thể hiện cá tính, luôn ngại ngùng khi đứng trước đám đông. Khi đó mình chắc cũng không ngờ rằng nơi này lại có thể thay đổi mình nhiều đến vậy… không ồn ào, không vội vã, mà rất đỗi nhẹ nhàng, rất chậm rãi thay đổi bản thân từng chút một… giúp tôi dần trưởng thành hơn, vững vàng hơn, và tin vào chính mình hơn.
ATY đã cho tôi cơ hội gặp được những người bạn tuyệt vời, những người không chỉ đồng hành trong lớp học, mà còn là chỗ dựa để mình chia sẻ những câu chuyện buồn, là những người bạn sẽ chủ động nhắn tin cho tôi chỉ để hỏi thăm vu vơ, để kết nối với nhau dù cho đang cách nhau tận mấy cây số. Đến giờ tốt nghiệp, tôi vẫn nhớ mãi những đêm ôn bài khuya cùng nhau, cùng chia nhau từng chiếc bánh nhỏ, cười ngả nghiêng vì một chuyện chẳng đâu vào đâu, bây giờ lại là những kỷ niệm đáng quý vô cùng.
Cảm ơn thầy cô – những người đã không chỉ dạy con kiến thức, mà còn lắng nghe, sẻ chia và kiên nhẫn dìu dắt con vượt qua những lúc mất phương hướng. Có những lời nói giản dị thôi, nhưng lại chạm vào đáy lòng, ở lại mãi.
Tôi vẫn nhớ lắm những buổi chiều ở sân trường, gió nhè nhẹ, nắng lấp lánh xuyên qua tán cây, là nơi cả nhóm ngồi quây quần vừa ăn, vừa kể nhau nghe về ước mơ, những nỗi sợ, và cả những chuyện không ai kể với ai ngoài ATY. Chính những khoảnh khắc bình dị đó đã khiến mình cảm thấy mình được lắng nghe, được là chính mình… không cần gồng lên, không cần che giấu.
Bây giờ nhìn lại, lòng tôi vẫn cứ ngổn ngang trăm nỗi nhớ. Thật sự tôi chỉ muốn nói rằng, tôi rất cảm ơn ATY, vì đây sẽ mãi là một phần ký ức đẹp của bản thân ở tuổi 18 rực rỡ. Cảm ơn vì đã cho tôi biết thế nào là yêu thương, là dũng cảm, là một bản thân tốt hơn mỗi ngày. Tôi tin những điều mình đã có với nhau ở ATY sẽ luôn là một mảnh ghép đẹp trong ký ức của mình.
Thương và biết ơn thật nhiều,
Từ một đứa bé từng rất rụt rè – nay đã dám bước chân ra thế giới ![]()
Trần Huỳnh Phương Nhi – 12TN1 – Sinh viên hệ Cử Nhân Tài Năng (Việt ISB Đại Học Kinh Tế TP HCM)
#atyschool#HệThốngGiáoDụcATY#aty#love#bestmemories

